CHƯƠNG 1
RÁNG SỐNG
CĂN BỆNH ÂM THẦM CỦA THỜI ĐẠI
“Nhiều người chết ở tuổi 30,
nhưng đến 70 mới được đem chôn.”
— Benjamin Franklin
Bạn không cần mắc bệnh hiểm nghèo để cảm thấy cuộc đời đang dần mục ruỗng, chỉ cần mỗi sáng tỉnh dậy với một tiếng thở dài, một ánh mắt trống rỗng, và một chuỗi ngày lặp đi lặp lại không lối thoát, bạn đã đủ hiểu mình đang sống kiểu gì. Cái chết không phải lúc nào cũng đến trong khoảnh khắc, đôi khi nó là sự mài mòn từng ngày, của đam mê, của tự do, của ý nghĩa.
Có những người tưởng như đang sống nhưng thật ra chỉ đang tồn tại như một cái bóng lặng lẽ trên hành lang công sở, như một cái tên mờ nhạt trên bảng lương tháng, sự thật là không ai sai khi chọn cuộc sống đó, nhưng sai lầm sẽ là ở chỗ nghĩ rằng mình không thể có lựa chọn nào khác.
Thế giới ngày nay đầy rẫy những nghịch lý. Chúng ta có điện thoại thông minh nhưng ngày càng mất kết nối với chính mình, chúng ta có nhiều bạn bè mạng xã hội nhưng ít người đủ để chia sẻ một nỗi đau thật sự, chúng ta có thể gọi đồ ăn đến tận cửa nhưng lại chẳng có thời gian ăn cùng con cái, và trên hết, chúng ta được học rất nhiều thứ ở trường, nhưng không ai dạy ta cách sống một cuộc đời có ý nghĩa.
...
Biết ơn tác giả đã đồng ý cho em chia sẻ.
Biết ơn bạn đã đọc.
إرسال تعليق