bài học về biết ơn 2 chiều

 




🌱 BIẾT ƠN HAI CHIỀU – HÀNH TRÌNH QUAY VỀ CỘI NGUỒN Khi nói đến lòng biết ơn, đa phần chúng ta thường nghĩ đến việc biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Nhưng nếu quan sát sâu hơn, biết ơn không chỉ có một chiều nhận mà còn có một chiều cho đi. Khi hiểu được hai chiều này, chúng ta sẽ nhìn mọi mối quan hệ trong cuộc sống bằng một góc nhìn hoàn toàn khác. Hãy dành một chút thời gian để nhìn lại cuộc sống của mình. Ta thường giúp đỡ ai? Ta đã giúp họ điều gì? Có thể là tiền bạc, công việc, cơ hội học tập, những mối quan hệ hay những lời khuyên chân thành. Sau khi nhận được sự giúp đỡ, họ phản ứng ra sao? Họ biết ơn, ghi nhận hay thậm chí có lúc thay đổi, xa cách, phán xét hoặc đối xử với ta không như điều ta mong đợi? Và khi đó, trong lòng ta xuất hiện điều gì? Buồn, thất vọng, tổn thương hay cảm giác rằng người đó sống không biết điều? Nếu quan sát thật kỹ, ta sẽ nhận ra một điều rất thú vị. Những gì ta trao đi thường thuộc về phần ngọn. Ta trao tiền bạc, công sức, thời gian, kiến thức hay cơ hội. Nhưng điều ta mong nhận lại lại thuộc về phần gốc. Ta mong được ghi nhận, được tôn trọng, được biết ơn và được đối xử tử tế. Ta trao ở ngọn nhưng lại mong nhận kết quả ở gốc. Chính điều đó tạo nên sự mâu thuẫn và những tổn thương âm thầm trong rất nhiều mối quan hệ. Khi người được giúp đỡ có những biểu hiện chưa phù hợp, thực chất đó là sự rung động trong cột nghiệp, trong những bài học mà họ đang phải đi qua. Ta chỉ đơn giản là người chứng kiến quá trình ấy. Thế nhưng thay vì chứng kiến, ta lại đưa sự phán xét, thất vọng và tổn thương vào bên trong mình. Điều tốt đẹp ta đã làm cho họ đã trở thành năng lượng xanh của chính mình. Nhưng khi ta mang sự trách móc và phán xét vào tâm trí, ta lại tự tạo ra năng lượng đỏ cho bản thân. Vì vậy, mỗi lần giúp đỡ ai đó, điều đầu tiên cần thực hành không phải là chờ đợi sự ghi nhận từ người khác mà là biết ơn chính mình. Biết ơn vì hôm nay ta còn đủ sức khỏe để hành động. Biết ơn vì ta còn đủ năng lực để cho đi. Biết ơn vì thân – khẩu – ý của ta đang đủ đầy để thực hiện một điều tốt đẹp.
Ví dụ như khi nhìn thấy ai đó cần giúp đỡ đẩy xe vào nhà. Nếu cánh tay của ta đang đau hoặc cơ thể không đủ khỏe mạnh, dù có ý tốt đến đâu ta cũng không thể thực hiện được. Như vậy điều đầu tiên đáng biết ơn chính là năng lực đang hiện hữu nơi chính mình. 🌿 Nhưng nếu nhìn sâu hơn nữa, ta sẽ nhận ra còn một điều cần biết ơn lớn hơn. Đó là biết ơn nhân duyên đã xuất hiện. Người kia xuất hiện không phải để nhận ơn từ ta. Họ xuất hiện để tạo cơ hội cho điều tốt đẹp trong ta được biểu hiện ra ngoài. Nếu không có nhân duyên ấy, lòng tốt ấy chỉ nằm trong suy nghĩ mà không thể trở thành hành động. Ta tưởng mình đang giúp họ, nhưng thực ra họ cũng đang giúp ta. Họ giúp ta có cơ hội phụng sự. Họ giúp ta kết nối với cội nguồn yêu thương. Họ giúp ta tạo thêm năng lượng xanh cho chính mình. Khi nhìn được như vậy, lòng biết ơn sẽ xuất hiện ở cả hai phía. Biết ơn vì mình có năng lực. Biết ơn vì có nhân duyên để thực hiện năng lực ấy. Đây cũng là lúc ta cần thực hành sự khiêm hạ với chính mình. Bởi rất nhiều khi, đằng sau một việc làm tốt đẹp lại âm thầm xuất hiện một tiếng nói khác: "Tôi giỏi nên tôi mới làm được điều này", "Tôi có năng lực nên tôi mới giúp được người khác", "Nếu không có tôi thì mọi việc đã không như thế". Những suy nghĩ ấy rất tinh vi. Chúng không biểu hiện thành sự tự cao rõ ràng nhưng lại âm thầm nuôi lớn bản ngã bên trong. Khiêm hạ không phải là phủ nhận giá trị của mình. Khiêm hạ là nhìn thấy rằng năng lực mình đang có cũng là một món quà từ cội nguồn. Và mình chỉ đang được trao cơ hội để vận hành món quà ấy. 🙏 Đó là chiều biết ơn thứ nhất. Chiều thứ hai là nhìn lại những người đã từng giúp đỡ mình. Hãy tự hỏi: Ta đã từng được ai giúp đỡ? Họ đã trao cho ta điều gì? Sau một thời gian, sự biết ơn của ta còn nguyên vẹn hay đã giảm đi? Ví dụ như cha mẹ sinh thành và nuôi dưỡng ta. Khi còn nhỏ, mọi nguồn lực đều đến từ cha mẹ. Nhưng khi trưởng thành, lập gia đình, có công việc, có con cái và nhiều mối quan tâm khác, ta có thể cảm thấy sự biết ơn dành cho cha mẹ dường như không còn mạnh mẽ như trước. Nhưng hãy quan sát thật kỹ. Điều thay đổi có thể chỉ là thời gian và sự phân bổ nguồn lực, chứ không hẳn là sự kết nối với cội nguồn.
Trong hành trình của 5 ngôi nhà, có những giai đoạn ta dành nhiều thời gian hơn cho Ngôi nhà 3 – gia đạo, tài chính và trách nhiệm hiện tại. Điều đó không có nghĩa năng lượng ở Ngôi nhà 2 – cội nguồn bị giảm đi. Thậm chí có những người ngày xưa sống gần cha mẹ hơn rất nhiều nhưng lại xem những điều nhận được là mặc nhiên. Khi cha mẹ làm điều gì chưa đúng ý, họ dễ khó chịu và phản ứng. Ngày nay dù ở xa hơn nhưng lại hiểu sâu sắc hơn những hy sinh và tình yêu thương của cha mẹ. Thời gian ít hơn nhưng năng lượng biết ơn lại sâu hơn. Bởi vậy, biết ơn không được đo bằng thời gian hay khoảng cách. Mà được đo bằng chiều sâu kết nối với cội nguồn. 📝 Khi thực hành viết sổ biết ơn mỗi ngày, hãy bắt đầu bằng 5 đến 6 điều biết ơn đơn giản. Nhưng điều quan trọng không nằm ở số lượng điều được viết ra. Điều quan trọng là quan sát năng lượng đang vận hành bên trong mình. Mỗi lần viết, hãy tự hỏi: Hôm nay mình đang viết bằng thói quen hay bằng sự rung động thật sự? Mình đang nhìn thấy điều tốt đẹp hay đang thực sự kết nối với cội nguồn của điều tốt đẹp đó? Năng lượng biết ơn trong mình đang sâu hơn hay đang mỏng đi? Khi làm được điều này, sổ biết ơn không còn là một bài tập. Nó trở thành chiếc gương giúp ta nhìn thấy chiều sâu của cội nguồn đang được vận hành trong chính mình mỗi ngày. ☀️ Và rồi ta nhận ra rằng, biết ơn hai chiều không chỉ là biết ơn người đã giúp mình hay biết ơn người mình đã giúp. Đó là hành trình nhận ra rằng mọi nhân duyên xuất hiện trong cuộc đời đều đang giúp ta quay trở về kết nối sâu hơn với cội nguồn yêu thương, khiêm hạ và bình an bên trong chính mình.

Đăng nhận xét

ĐĂNG BÌNH LUẬN (0)

Mới hơn Cũ hơn